HỆ THỐNG QUẢN LÝ TẬT KHÚC XẠ
Bác sỹ. Nguyễn Mạnh Quỳnh
Địa chỉ: SN 96, đường Bến Oánh, thành phố Thái Nguyên, tỉnh Thái Nguyên
Di động/Zalo: 0983 48 08 30
Cận thị ở châu Á
Thời gian cập nhật: ngày 3 tháng 11 năm 2020 (11/3/2020 1:20:06 AM)
Số lần xem:298
Tỷ lệ thanh niên, thiếu niên mắc cận thị tại Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore và nhiều nước khác tại châu Á có thể lên tới 90%, các nhà khoa học cảnh báo.

Các nhà khoa học của Đại học Quốc gia Australia đã khảo sát tỷ lệ học sinh mắc tật cận thị tại nhiều đô thị lớn ở châu Á, Time đưa tin. Họ nhận thấy tỷ lệ này tăng vọt trong hai thế hệ qua. Chẳng hạn, tỷ lệ người bị cận thị tại khu vực Đông Nam Á trước kia vào khoảng 20% dân số, nhưng ngày nay con số đó đã vọt lên hơn 80%. Thậm chí tỷ lệ người bị cận có thể lên tới 90% ở tầng lớp thanh niên và thiếu niên tại nhiều nước châu Á như Trung Quốc, Nhật Bản, Singapore, Hàn Quốc.

"Cận thị đã trở thành một vấn đề y tế lớn tại châu Á", giáo sư Ian Morgan, trưởng nhóm nghiên cứu, phát biểu trong bài viết trên tạp chí y khoa Lancet.

Description: Description: https://i1-giadinh.vnecdn.net/2012/05/08/can-thi-0-1351658672.jpg?w=500&h=0&q=100&dpr=1&fit=crop&s=tB12zAflhhva_LeZEaiIkA

Áp lực học hành là một trong những nguyên nhân khiến tỷ lệ thanh niên, thiếu niên mắc tật cận thị tại nhiều nước châu Á tăng vọt. Ảnh: myopia.org.

Giới chuyên gia về mắt nói rằng người mắc tật cận thị chỉ có thể nhìn rõ trong phạm vi 2 m. Cận thị là một dạng lỗi khúc xạ ảnh hưởng tới cơ chế hội tụ của mắt. Do nhãn cầu kéo dài ra, tia sáng sẽ hội tụ trước võng mạc thay vì hội tụ trên võng mạc.

Morgan cho rằng nhiều trẻ em tại Đông Nam Á phải dành nhiều giờ trong ngày để học tại trường và làm bài tập ở nhà. Thực trạng đó khiến mắt phải hoạt động căng thẳng. Ngoài ra mắt của các em còn không nhận đủ ánh sáng tự nhiên.

“Con người cần tiếp xúc với ánh sáng bên ngoài từ hai tới ba giờ mỗi ngày để ngăn chặn nguy cơ cận thị”, ông nói.

Văn hóa cũng đóng vai trò lớn đối với nguy cơ mắc cận thị. Tại nhiều vùng ở Đông Nam Á, trẻ em thường ngủ trưa. Trong khi đó buổi trưa là khoảng thời gian mà con người có thể đón nhận nhiều ánh sáng nhất trong ngày.

Chẳng hạn, tỷ lệ trẻ em gốc Hoa mắc cận thị ở Australia - nơi áp lực học hành không nặng nề và người dân có thói quen tiếp xúc với ánh sáng ngoài trời hàng ngày - thấp hơn rất nhiều so với trẻ em người Hoa tại các nước châu Á như Singapore, Trung Quốc. Tương tự, tỷ lệ trẻ em da trắng bị cận tại Australia thấp hơn hẳn so với trẻ em da trắng ở Anh.

“Do những áp lực học hành và thói quen sinh hoạt hàng ngày của trẻ, thời gian chúng tiếp xúc với ánh sáng ban ngày giảm tới mức tối thiểu trong những thập niên gần đây”, Morgan nhận xét.

Mối lo lớn nhất đối với Morgan là số lượng học sinh bị cận thị nặng. Theo ông, tỷ lệ học sinh bị cận thị nặng dao động từ 10 tới 20% trong tổng số học sinh tại các đô thị châu Á. Cận thị nặng có thể dẫn tới những vấn đề nghiêm trọng hơn, chẳng hạn như mù.

MỘT SỐ YẾU TỐ NGUY CƠ
Cùng khuynh hướng được quan sát ở châu Âu. Giả thuyết : “ các thanh niên thường cứ ru rú mãi trong nhà”.
OPHTALMOLOGIE. Không ai tranh cãi yếu tố di truyền của chứng cận thị, nhưng ảnh hưởng của yếu tố môi trường rõ ràng đóng một vai trò ngày càng rõ rệt, đặc biệt trong thời kỳ thanh niên. Chỉ cần nhìn điều đang xảy ra ở châu Á. Điều đã được thực hiện bởi GS Ian Morgan, thuộc Đại học Canberra (Úc), cũng là consultant ở Trung Quốc, với các đồng nghiệp người Nhật và Singapore của ông, trong số mới nhất của tạp chí khoa học quốc tế The Lancet. Các tác giả không đề xuất việc kéo dài của thời kỳ học vấn để giải thích hiện tượng này, như người ta thường làm. Theo họ, đúng hơn chính là “ sự thiếu tiếp xúc với ánh chói thiên nhiên đóng một vai trò quan trọng.”

Trong khi ở châu Âu cứ khoảng 36 người thì có một bị cận thị, thì trong những vùng đô thị của các nước phát triển của châu Á (Trung quốc, Nhật bản, Đài loan, Đại hàn), tình hình đáng hãi hùng vì lẽ 80 đến 90% những thanh niên lúc tốt nghiệp đều bị cận thị. Còn quan trọng hơn, 10 đến 20% bị cận thị nặng.
Phải chăng tình hình y hệt như ở chúng ta ? “ Tần số thấp hơn ở châu Âu. Có lẽ có một yếu tố di truyền quan trọng hơn ở châu Á, BS Marc Timsit, thầy thuốc ngoại nhãn ở Paris đã đưa ra giả thuyết như vậy. Ở Pháp, tỷ lệ lưu hành được chuyển từ 20% lên 40% trong khoảng 10 năm. Một khuynh hướng cũng được quan sát ở Bắc Mỹ và châu Âu. Một cách sơ đồ, có hai nguyên nhân lớn gây cận thị cổ điển : di truyền và môi trường. Yếu tố di truyền là không thể tranh cãi đối với một phần những trường hợp cận thị vì lẽ nguy cơ tăng gấp đôi khi có bố hay mẹ bị cận thị, và tăng gấp ba khi cả hai đều bị, BS Timsit đã xác nhận như vậy. Nhưng đối với Morgan và các đồng nghiệp của ông, một yếu tố rất biện hộ cho ảnh hưởng quan trọng và gia tăng của những yếu tố môi trường : sự gia tăng nhanh chóng các trường hợp cận thị từ năm 1996, được thể hiện với cùng quy mô đối với những người Hoa, những người Ấn và những người Mã lai sống ở Singapour, gợi ý rằng tất cả họ đều bị một sự nhạy cảm như nhau đối với những yếu tố nguy cơ. ”
Trong số những yếu tố nguy cơ, sự thiếu ánh sáng thiên nhiên. Thật vậy, Morgan giải thích rằng một chất dẫn truyền thần kinh (neurotransmetteur) được sản xuất trong võng mạc dưới tác dụng của ánh sáng, dopamine, đóng một vai trò quyết định trong sự dẫn truyền tốt các thông điệp lên não bộ, nhưng không phải chỉ có thế. Ánh sáng cũng tránh một sự tăng trưởng quá mức của mắt từ lúc sinh đến giữa 20 và 25 tuổi. Thật vậy chính trong thời kỳ này mà mắt lớn lên, để chuyển từ một đường kính trước sau 16 mm lên khoảng 22mm. Thế mà ở một người cận thị, mắt lớn quá và có thể đạt đến một đường kính từ 30 đến 32 mm. “ Một chênh lệch đáng kể khi ta biết rằng chỉ cần một milimet cũng đã có những hậu quả lên thị giác ”, GS Philippe Denis, chủ tịch của Société française d’ophtalmologie và trưởng khoa mắt ở bệnh viện Croix-Rousse (Lyon) đã giải thích như vậy. Trải qua hàng giờ để đọc, chơi hay làm việc trên một màn ảnh làm dễ bệnh cận thị, theo Morgan đó là một cách gián tiếp bởi vì khi đó ta ít có thời gian ở ngoài trời. ”

MỘT MỐI LIÊN HỆ VẪN CẦN ĐƯỢC CHỨNG MINH.
“ Đó là một lý thuyết rất đang quan tâm, GS Denis đã bình luận như vậy. Vai trò của dopamine trong sự tăng trưởng của nhãn cầu đã được chứng minh bằng thí nghiệm ở động vật. Ta cũng biết rằng, trong bệnh Parkinson, những bệnh nhân bị đồng thời một sự thiếu hụt dopamine và những rối loạn thị giác với khó nhận thức những tương phản (contraste). Những rối loạn một phần có thể đảo ngược với điều trị bằng dopamine. ” Morgan đề nghị với các trẻ em và các thanh niên cần dành thời gian ở bên ngoài nhiều hơn. Mối liên hệ nhân quả giữa sự thiếu tiếp xúc với ánh sáng và bệnh cận thị vẫn cần phải được chứng minh, những thử nghiệm đã được phát động ở Trung Quốc và Singapour để xem một chương trình hoạt động bên ngoài có thể làm giảm sự xuất hiện của những trường hợp cận thị hay không.


BS. Nguyễn Mạnh Quỳnh

PHÒNG KHÁM CHUYÊN KHOA MẮT

  Địa chỉ: SN 96, đường Bến Oánh, thành phố Thái Nguyên, tỉnh Thái Nguyên

  Di động: 0983 48 08 30

  Email: quynhbvmat@gmail.com